Chào các bạn, cả các bạn đã bước chân vào ngôi nhà Aupair và cả những bạn còn đang còn ở phía bên ngoài “cửa sổ” kia , mình là Ngọc Diệp, năm nay 25 tuổi và đang được định vị tại Garden City, Michigan, USA. Bên này đang là mùa đông các bạn ạ và với mình thì đây là lần đầu tiên mình thấy tuyết, dù không nhiều như trong tưởng tượng. Mình không hiểu sao từ nhỏ đã có cái ý định phải đi tới những nước tiến bộ để trải nghiệm một thời gian, dĩ nhiêu ưu tiên những nước nói tiếng Anh hơn vì mình có biết tiếng khác đâu hì hì (có biết chút tiếng Trung nữa nhưng chỉ bập bõ vài câu). Thật ra, nghĩ thì cứ nghĩ vậy, muốn thì cứ muốn vậy thôi chứ cơ hội tới thì không có nhiều, bởi hồi đó nói thật ra mình cũng không quyết tâm nhiều, tiền bạc để du học tự túc tất nhiên không có và năng lực để tự kiếm học bổng thì không đủ.
Nhưng các bạn ạ, cái ước muốn nó tiềm tàng trong mình, đi theo mình từ nhỏ tới lớn, có thể nó chưa đủ mãnh liệt nhưng nó vẫn ở đó và sẽ bằng một cách nào đó đưa các bạn tới với con đường mà bạn không ngờ tới, với những con đường đó, lại bằng một cách nào đó nhiều lúc bạn không nhận ra, nó sẽ chuẩn bị mọi thứ để ước muốn của bạn trở thành hiện thực.
Mình biết tới Aupair hồi tháng 8/2014, trước lúc mình có được chuyến đi phượt một vài nơi ngoài phía bắc, đu theo đứa em bà con ham đi phượt của mình. Hồi đó, hơn nửa tháng phượt ngoài Bắc nhưng chỉ tốn hơn ba triệu đồng. Đó là lần đầu mình đi một chuyến như vậy, dù lúc bay ra tới Nội Bài, chỉ còn hai trăm ngàn đồng trong túi, và cũng nhờ đó mình có gan hơn nhiều để theo Aupair. Mình theo Aupair hơn một năm, lúc đầu như nhiều bạn, mình cũng thông qua một trung tâm khác, nhưng rồi duyên đưa duyên đẩy, mình có cơ hội gặp và được hỗ trợ với các chị bên Global Việt Nam Aupair. Khác với bên trung tâm kia, mình thấy được một sự gần gũi và đáng tin cậy hơn từ phía các chị ở Global (đây là cảm nghĩ thực sự của mình). Trong hơn một năm, để có thể được ngồi tại một căn phòng nhỏ, nhìn ra là những ngôi nhà xinh xinh khác cũng đang bị phủ bởi một lớp tuyết trắng tinh, mình cũng như nhiều bạn Aupair khác đã phải trải qua những khó khăn khác nhau. Mỗi người mỗi cảnh, nhưng những áp lực từ việc có được sự tin tưởng từ người thân, giữ được lửa để theo đến cùng con đường của mình, rồi khả năng tài chính, rồi công việc, bạn bè, chuyện tình cảm….và ngay cả khi qua tới đây, khó khăn nhiều lúc cũng chưa kết thúc với nhiều người. Nhưng “No pain, no gain” các bạn ạ, quy luật tự nhiên thôi, không có gì tự nhiên đến với mình nếu mình không cố gắng, không dám đánh đổi những thứ khác và không theo đến cùng những ước muốn của mình. Trong suốt quá trình hơn một năm đó, chị Thịnh, chị Thảo đã vẫn cùng mình trên suốt chặng đường. Các chị đã làm hết sức những gì các chị có thể giúp và động viên mình cũng như các bạn khác. Từ khi tham gia chương trình, mình có thêm được những người chị và những người bạn mới, thậm chí có những “đứa” mà mới gặp cho đến giờ, tụi mình như những đứa chơi thân từ lâu vậy, đơn giản, tụi mình chia sẻ nhau cùng một đoạn đường dài và gắn kết nhau nhờ vào đó.
Mình mới qua đây được hơn 2 tuần, đang hơi “lười” và nhớ nhà, nhớ Việt Nam các bạn ạ, nhưng rõ ràng, mình không có nhiều thời gian, một năm không ngắn nhưng không dài, nhanh lắm, nên mình sẽ cố gắng để có những mảng ký ức đáng nhớ và học được nhiều nhất có thể khi mình còn ở đây. Còn nhớ lúc mình không tìm được host Mỹ, mình đã phải đắn đo giữa việc học lái xe và tiếp tục theo đuổi Aupair Mỹ và việc đi học tiếng Đức để mở cho mình một con đường mới. Mình đã học tiếng Đức bởi vì Aupair Mỹ vẫn còn đó thôi. Nhưng rồi như một câu mà một chị cũng đã từng là Aupair Mỹ nói với mình, “em đã có duyên với Aupair thì nhất định có một gia đình nào đó đang ở bên kia và chờ em, vấn đề chỉ là thời gian mà thôi”, mình đã tìm được host ngay lúc mình vừa kết thúc khóa tiếng Đức đầu tiên.
Các bạn ơi, mình nói nhiều rồi, còn nhiều thứ mình muốn kể lắm, nhưng hãy bước vào đây đi và dám thử thách. Đừng mong mọi việc đều suôn sẻ bởi nó sẽ không mang lại được nhiều cho bạn, chính khó khăn thử thách mới mang lại cho bạn những thứ mà bạn không hề nghĩ tới. Không sao đâu, không chết đâu mà sợ, hehe. “Đông quó ri, du lờ bi OK” (Don’t worry, you’ll be OK).Tổng chào các bạn nha! :)








0 nhận xét:
Đăng nhận xét