Chương
trình Aupair nói chung và Aupair Đức nói riêng hiện nay đang thu hút được rất
nhiều sự quan tâm từ các bạn trẻ trong và ngoài nước. Ngoài sự thu hút tới từ
nguồn gốc lịch sử phát triển lâu đời và nền văn hóa lúc nào cùng toát toát lên
một vẻ lịch lãm, nước Đức còn thu hút các bạn trẻ tới đây làm làm Aupair bởi nền
giáo dục lâu đời và chi phí rẻ.
Một chương mới của cuộc đời đã bắt đầu......
Thế là đã tròn 10 ngày kể từ khi qua
đây. 10 ngày không phải là dài để kịp thích ứng với mọi thứ nhưng cũng đủ để bản
thân cảm nhận mọi điều về con người, cuộc sống ở một môi trường mới, mà dù
thích hay không sẽ vẫn gắn bó với nó tròn một năm.
Khoảng
thời gian mệt mỏi nhất là lúc đặt và mua vé máy bay cũng như chuẩn bị mọi thứ
mang theo: gấp gáp, rối rắm, và thật đau đầu. Có lúc chỉ vì những việc cỏn con
mà cáu giận lung tung rồi lại tự thấy không thèm đi nữa, ở nhà cố nốt 2 năm đại
học nữa luôn cho nhanh.
Thế rồi
bằng cách nào đó, mọi việc vẫn cứ phải xong, vẫn phải đứng ở cửa ra tàu bay tạm
biệt bố mẹ và mọi người, làm thủ tục xuất cảnh và yên vị trên máy bay. Cái thứ
vận chuyển trên không ( mà gần đây toàn dính dớp, rụng hoài) nhưng vì rẻ, nó đã
chấp nhận chuyển tiếp 2 lần và vật vờ suốt 29 tiếng nó mới có thể đến nơi nó cần.
Transit lần 1 ở Quảng Châu, một thành
phố của tung của, đất nước mà nó cũng chẳng thích thú gì, rồi ở lì trong khu chờ
suốt 9 tiếng, bật máy tìm wifi, cái nào nó cũng bảo free nhưng cứ đòi đăng nhập
bằng số điện thoại =.= Đời đang chán như con gián thì nó được lên bay tiếp đến
Hà Lan. Cả 3 chặng bay cũng là trên máy bay một hãng trung quốc. Cùng hãng nên
phục vụ cùng một thực đơn và được ăn đồ tung của nấu từ đầu đến cuối. Tất cả từ
ăn đến uống, cái gì nó cũng gọi để dùng thử hết. Và rồi nó kết luận là nó yêu đồ
ăn Việt Nam. Ngủ một giấc thật dài thì nó được thông báo sắp đến Hà Lan. Bước
chân xuống sân bay Amsterdam, vậy đấy, nó đang hít thở dưới bầu trời châu Âu,
nó thực sự qua bển rồi đấy!
Lúc cắm
chốt suốt 9 tiếng ở Quảng Châu, nó chẳng cảm nhận thấy điều gì quá khác biệt (có
chăng thì là WC rất sạch?) Nhưng rồi khi cả đoàn khách được các anh cảnh sát Hà
Lan đón ở cửa để kiểm tra giấy tờ, nó trả lời bằng cái thứ tiếng anh mà mọi người
ở phòng vẫn hay chọc quê mà cũng qua được, sau đó bước vào đại sảnh và tất cả mọi
người ở đấy 99,99% là mắt xanh mũi lõ, và họ nhìn nó như nó vẫn hay nhìn mấy
anh tây ở Hà Nội thì thực sự nó mới cảm nhận được cái bơ vơ của nơi đất khách
quê người. Xong thủ tục là nó bắt đầu đi ngắm mọi thứ, vào khu duty free xài
chùa đồ test của Chanel, Dior, LV phát ngại thì nó bò ra để lên máy bay, hoàn
thành chặng đường cuối cùng.
Bay từ
Ams đến Hannover chỉ mất có 1 tiếng, may mắn lần này nó được ngồi ghế có cửa sổ.
Từ trên cao nó nhìn ngắm được toàn cảnh thành phố Ams cũng như Hann rồi nó phải
chặc lưỡi cộng nhận sự khác biệt quá xa giữa nước đang phát triển và nước phát
triển. Dù Ams hay Hann thì từ cao nhìn xuống, nó như được ngắm “ Bản đồ quy hoạch
thành phố Hà Nội năm...” vậy. Ôi! Việt Nam của tôi! Poor u!
Bước
chân xuống Hannover, cảm nhận đầu tiên là nó shock! Nước Đức chào đón nó với một
sân bay “vắng tanh như chua Bà Đanh”: không cảnh sát, không tiếp viên hàng
không, cũng không phát thanh thông báo gì hết. Mãi đến sau này nó mới biết rằng,
không có bất kì nơi nào ở Đức làm việc vào chủ nhật và nó vô cùng “ thông minh”
khi đã chọn đến Đức vào hôm ấy . Nhưng chuyện đã rồi, nó đành lật đật theo mọi
người đến khu chờ nhận hành lý kí gửi và ngó nghiêng khắp mọi nơi xem có thấy
gia đình nuôi của nó không. Ting ting! SMS đầu tiên tại Đức mà nó nhận được: “
Ich sehe dich! Guck mal!“ (Tôi thấy
bạn rồi! Nhìn này!) Nó ngẩng đầu lên và thấy có 3 cánh tay đang vẫy chào nó nồng
nhiệt. Nó hạnh phúc mà cũng thật hồi hộp, vội vẫy tay lại chào và nhắn lại:
„Ich auch.“ ( Tôi cũng thấy các bạn rồi). Mãi sau nó cũng nhận đủ hành lý của
mình. Rảo chân bước ra cửa, lần đầu tiên gặp gia đình nuôi của mình, nó cố giữ
cho giọng không run để mỉm cười thật tươi và nói „Hallo“ (Xin chào!). Có chút bối
rối khi nắm tay 2 người bạn nhỏ của mình, 2 bàn tay non nớt và đôi mắt ngây thơ
đang xấu hổ nhìn trộm nó, nó nhận ra trách nhiệm và công việc của nó trong một
năm tới, nhưng nó cũng biết rằng, nó nợ 2 đứa trẻ này một lời cảm ơn. Nhờ chúng mà nó được
đến đây, sống một cuộc sống khác, được tiếp xúc và trải nghiệm mọi thứ của một
nền văn hóa mới
.... để rồi từ đó, nó sẽ trưởng thành hơn và biết
yêu, biết trân trọng đất nước nhỏ bé của nó nhiều hơn nữa!








0 nhận xét:
Đăng nhận xét