![]() |
| Huệ cùng các em nuôi |
So với các bạn khác thì có lẽ mình có thời gian tiếp xúc ít
nhất với các chị Global Vietnam Aupair trước khi qua Mỹ vì mình tìm được gia
đình nuôi sau hơn 1 tháng tham gia phỏng vấn trực tiếp cùng Global Vietnam Aupair. Nói qua một chút thì mình gửi hồ sơ qua một bên
công ty aupair khác trước đó 7 tháng nhưng không có thông tin gì, và nhất là
mình không biết được tình hình hồ sơ của mình được cập nhật như thế nào, nên
mình phải tự tìm cách và rất may vì biết các chị tại Global Vietnam Aupair.
Cái đầu tiên mà mình thấy rất ổn là cách làm việc, cách liên hệ với gia đình nuôi, các bạn có thể chủ động quản lý, cập nhật hồ sơ của mình và có thể tự nói chuyện với các gia đình. Một điểm nữa mình tin tưởng các chị tại Global Vietnam Aupair vì các chị không hề hứa hẹn, không vẽ vời ra viễn cảnh tươi đẹp nào cả mà luôn trao đổi các vấn đề hết sức thực tế, những khó khăn sẽ phải đối mặt, chia sẻ kinh nghiệm của những bạn đi trước đã thành công để bản thân mình có thể tự rút ra và điều chỉnh. Điều này thì chắc hẳn tất cả các bạn tìm được gia đình nuôi thành công đều thấy và nói về điều đó. Ngay cả khi các bạn đã sang đến gia đình nuôi thì các chị vẫn sẽ đồng hành cùng các bạn, các chị luôn nói chuyện với tâm thế là đàn chị đi trước có kinh nghiệm hơn và chia sẻ với các em chứ không phải dạng làm dịch vụ. Các chị cũng khuyên nên học gì để có nhiều cơ hội hơn cho mình sau này. (Ví dụ như chị Thảo toàn xui mình lấy chồng Mỹ luôn đi, về Việt Nam làm gì J). Mình hay nói chuyện với chị Thịnh và chị Thảo, dù thời gian ngắn nhưng nói chuyện hợp lắm như lên đồng ấy, mình nghĩ chắc các “bà” ấy ế lâu năm rôi nên tưởng bản thân vẫn còn trẻ keke.
Hiện tại thì mình đã ở Mỹ được 5 tháng rồi nên cũng tạm dài
để hiểu và yêu quý các chị ấy nhiều hơn. Chị Thảo vẫn bảo mình đi Mỹ là do nỗ lực
của các em chứ các chị có giúp được gì đâu nhưng cả mình và những bạn tìm gia
đình nuôi thành công đều hiểu rằng nhờ có việc chia sẻ của các chị, những lúc
thất vọng hay nóng vội luôn có các chị phân tích để các bạn aupair bình tĩnh và
điều chỉnh cách làm để cách làm của mình được hiệu quả hơn.
Nói một chút về gia đình nuôi của mình, mình gọi là gia đình
nuôi vì thực sự là họ đang chăm sóc mình. Đầu tiên là cả gia đình mình là những
người rất tốt, họ không phải lịch sự xã giao như cái phép tắc của người Mỹ mà họ
thực sự tốt bụng, tình cảm. Thêm nữa có thể mẹ nuôi của mình từng là aupair tại
Tây Bân Nha nên mẹ nuôi hiểu và muốn tạo cho mình cảm giác thoải mái nhất. Cả bố
mẹ nuôi đều thường xuyên quan tâm đến cảm xúc của mình, có lần mình đi ra ngoài
vào buổi tối thì tự nhiên trời mưa, mẹ nuôi bảo đi đón mình nhưng mình tự về được,
về đến nhà thấy cả bố mẹ nuôi vẫn ngồi ở phòng khách chờ mình, mình cảm động lắm.
Mỗi lần đi chơi họ đều tạo điều kiện cho mình được trải nghiệm nhiều nhất, họ
lôi mình đi biển lặn ngắm san hô, mình thì không biết bơi nên mẹ nuôi phải giữ
mình, mình bảo thích leo núi thế là cả gia đình lại rồng rắn kéo nhau đi leo
núi. Grandma (mình gọi là Boo như bọn trẻ con) cũng tuyệt vời lắm, Boo thường hỏi
lịch học, ngày đi học và bắt cứ khi nào mình cần là Boo cũng giúp từ việc nhỏ đến
việc không nhỏ, mình có thể nói vói Boo hầu như là tất cả mọi chuyện như một
người bạn thân. Cuối tuần này nhà mình sẽ bay đi trượt tuyết 1 tuần cũng là để
đáp ứng cái mong mỏi được nhìn thấy tuyết của mình. Lúc tối mẹ nuôi vừa bảo
đăng ký cho mình lớp học trượt tuyết. Gia đình nuôi của mình là nhất!
Hồi đầu mới sang mình mong được ở nhà một mình lắm nhưng rồi
ngày chủ nhật mình không nghe thấy tiếng mọi người là buồn lắm thì lúc đó mình
mới biết mình rất yêu quý gia đình nuôi và mình giống như một phần của gia đình
vậy.
Vậy nên mình luôn thấy cảm ơn vì đã gặp được gia đình nuôi,
cảm ơn các chị Global Vietnam Aupair đã giúp mình bình tĩnh để là chính mình và
có cơ hội gặp được gia đình nuôi của mình bây giờ. Mình vẫn nhớ câu nói của chị
Thảo: “luôn là chính mình, mình tốt mình giỏi, họ đang xem xét mình nhưng chắc
gì mình đã ưng, mình cũng đang xem xét họ đó chứ”. Nhờ câu nói đó mà mình vênh
mặt hẳn lên (trong quá trình tìm gia đình nuôi).
Minh tin vào sự cố gắng sẽ có được thành quả và thêm một chút may mắn để gặp
được gia đình hợp với mọi người như mình. Mong sớm được gặp thêm nhiều bạn trên
đất Mỹ!
(Thực ra cũng muốn viết dài lắm, nhưng cái máy tính của mình
chưa có tiếng Việt mà thương chị Thảo, già rồi mà còn phải căng mắt dịch đoạn
feedback không dấu của mình, nên mình đành thôi vậy. Hẹn có dịp khác được chia
sẻ với các bạn nhiều hơn :D ).








0 nhận xét:
Đăng nhận xét