Thuật ngữ “Aupair” bắt nguồn từ Châu Âu sau chiến tranh thế giới thứ 2. Trước
thế chiến, số lượng người làm công việc chăm sóc và trông nom trẻ khá dồi dào,
đủ để đáp ứng nhu cầu tìm kiếm cho các gia đình thuộc tầng lớp trung và thượng
lưu; tuy nhiên, sau chiến tranh, do những thay đổi trong xã hội, mức lương và
thuế giành cho những người làm công việc này tăng cao, khiến cho các gia đình
thuộc tầng lớp trung lưu gặp khó khăn và không thể trả nổi nữa.
Cũng vào thời
gian đó, số lượng các bạn gái có niềm đam mê tiếp cận một nền giáo dục quốc tế
tăng cao do sự thay đổi quan điểm xã hội; do đó họ cần phải kiếm tiền để chi trả
cho cuộc sống riêng của bản thân. Tuy nhiên, do sự kỳ thị gắn liền với cái mác “người
giúp việc”, một số lượng lớn lực lượng lao động trong tầng lớp này đã từ bỏ
công việc này; lúc này nhu cầu đề ra là phải xây dựng một vai trò mới cho những
người thuộc giai cấp này nếu không sẽ làm cho số lượng người thất nghiệp tăng
cao mà nguồn lao động trong lĩnh vực này lại thiếu hụt. Từ đó, khái niệm “Aupair”
ra đời, là những người sẽ được đối xử như là một thành viên trong gia đình chứ
không phải là “đầy tớ”, và họ cũng không cần yêu cầu phải mặc đồng phục.
Trước năm 1986, tại Mỹ chưa có một điều luật cụ thể nào
giành cho chương trình này. Lợi ích và quyền lợi của các Aupair chỉ được đảm bảo
khi hai trung tâm Aupair ở Mỹ đệ đơn lên Sở thông tin Hoa Kỳ (USIA) dưới sự bảo
hộ của Fulbright-Hays. Họ đã thử nghiệm chương trình này với 200 Aupair. Chương
trình này chỉ chính thức bắt đầu vào năm 1988 sau khi đã được quốc hội thông
qua. Sau đó, vào năm 1989, chương trình được mở rộng hơn với sự ra đời của 6
công ty Aupair. Ngày này, có khoảng 12,000 Aupair đang ở Mỹ.








0 nhận xét:
Đăng nhận xét